article-image

Kính thưa ông bà anh chị em,

 Nhiều người trong chúng ta quan tâm lo lắng khi thấy vấn đề đồng tính luyến ái ngày càng gia tăng và gây ra nhiều biến động trong đời sống xã hội, và cả trong những tranh luận bên trong Giáo Hội. Ngày càng có thêm nhiều quốc gia, trong đó có đất nước chúng ta đang sống, chấp nhận và hợp pháp hoá việc sống chung đồng tính như là ‘hôn nhân’ đồng tính (same sex marriage). Trong gia đình của một số người trong chúng ta cũng đang phải đối diện với vấn đề này trong con cái chúng ta.  Mọi việc xem ra đang rất ‘thuận lợi’ cho đồng tính. Trong xã hội ngày nay, người đồng tính công khai phát biểu không chấp nhận hôn nhân truyền thống giữa người nam và người nữ thì được hưởng ứng và trân trọng, nhưng ai phản đối công khai đồng tính luyến ái thì bị phản đối và loại trừ. Cả trên bình diện quốc gia lẫn quốc tế, đồng tính được xem như là một dấu hiệu của phát triển, phải được bảo vệ, tôn trọng và cổ võ. Trong khi đó, Giáo hội Công giáo của chúng ta luôn bị tấn công và kết án là chống đồng tính, là lạc hậu. Cuộc chống đối này còn mạnh mẽ hơn việc coi Giáo Hội là kẻ thù của tự do của phụ nữ khi không cho phép họ phá thai. Những điều này không làm cho Giáo Hội chúng ta chùn bước trong việc biện minh cho việc không chống đối người đồng tính, nhưng luôn cổ võ một cái nhìn tích cực về tình yêu, về tính dục của con người, và về gia đình. Giáo hội mời gọi chúng ta phân biệt rõ ràng giữa tính dục đồng tính, người có khuynh hướng đồng tính, hành vi tính dục đồng tính, và ‘hôn nhân’ đồng tính.

Sách Giáo Lý Công Giáo định nghĩa: “Đồng tính luyến ái là những liên hệ giữa những người nam hay nữ cảm thấy bị lôi cuốn tính dục với người đồng phái nhiều hơn với người khác phái. Đồng tính luyến ái xuất hiện trong nhiều thời đại và văn hóa, với nhiều hình thức khác nhau. Cho đến nay, người ta vẫn chưa giải thích được nguyên nhân tâm thần của hiện tượng này. (số 2357). Như chúng ta đã biết, mọi hành vi tính dục ngoài hôn nhân, cả liên hệ khác giới tính, đều ngược với luật Chúa, và bị kết án. Sách Giáo Lý Công Giáo xác quyết rằng: “Các hành vi đồng tính luyến ái ngược với luật tự nhiên vì loại bỏ chủ đích truyền sinh của hành vi tính dục, cũng không xuất phát từ nhu cầu bổ túc thực sự về tình cảm và tính dục” (số 2357). Trong tuyên ngôn “Persona humana”, ngày 29-12-1975, Bộ giáo lý đức tin đã tái khẳng định rằng: “Những hành động đồng tính luyến ái là điều đã bị Kinh Thánh lên án như những sa đọa trầm trọng và bị coi là hậu quả đau thương của sự phủ nhận Thiên Chúa. Phán đoán này chứng tỏ hành động đồng tính luyến ái tự nó là điều xáo trộn và không thể chấp nhận được trong bất kỳ trường hợp nào” (n.8).  Mặc dầu Giáo Hội không coi khuynh hướng hướng chiều về tình dục đồng tính là tội lỗi, vì đôi lúc không hẳn là vì đương sự chọn điều đó, nhưng cũng không có nghĩa là Giáo Hội coi khuynh hướng đó là không có ý nghĩa, trung tính về luân lý. Tuy rằng tự nó không là tội, nhưng nó là một thiên hướng hướng về một sự dữ luân lý, nên phải được coi là một sự sai lệch khách quan.

 Còn về cái gọi là ‘hôn nhân’ đồng tính, gọi một sự việc là hôn nhân không có nghĩ là làm cho nó trở thành hôn nhân thực sự. Hôn nhân luôn là một giao ước giữa người nam và người nữ, tự bản tính là để truyền sinh và giáo dục con cái, và hiệp nhất và mưu tìm hạnh phúc cho hai người phối ngẫu. Những người cổ võ cho ‘hôn nhân’ đồng tính đưa ra những luận cứ hoàn toàn khác biệt. Họ cho đây là sự kết hợp giữa hai người nam hay hai người nữ. Điều này chối bỏ sự khác biệt tự nhiên về tâm sinh lý giữa hai người nam và nữ đang tìm sự bổ túc và thành toàn cho nhau trong hôn nhân. Họ cũng chối từ mục đích đặc biệt ưu tiên trong hôn nhân là sinh sản và nuôi dạy con cái. Hai thực tại hoàn toàn khác biệt, không thể đồng hoá và coi như nhau. Thêm vào đó, điều tốt nhất cho đứa trẻ là được nuôi dạy và lớn lên dưới ảnh hưởng của người cha và người mẹ tự nhiên. Quy luật này được khẳng định qua những khó khăn mà các trẻ mồ côi, các trẻ được nuôi dạy bởi riêng cha hay mẹ đơn thân, bởi thân thuộc hay người bảo hộ, phải đối diện. Và đây cũng là quy luật mà các trẻ được các cặp ‘hôn nhân’ đồng tính nuôi. Nó bị tước đi chính người cha hay người mẹ tự nhiên của nó. Nó được lớn lên với người không phải máu mủ ruột thịt. Đứa bé đó luôn bị tước đi hình ảnh, tình thương, và kiểu mẫu đích thực của người cha hay người mẹ. Như vậy, ‘hôn nhân’ đồng tính bỏ qua những lợi ích lớn nhất của đứa trẻ. Đưa các trẻ em vào trong các gặp đồng phái tính qua việc nhận con nuôi, trong thực tế là một sự bạo hành đối với các em đó, theo nghĩa người ta lợi dụng tình trạng yếu đuối của các em ấy để đưa chúng vào những môi trường không tạo điều kiện dễ dàng cho sự phát triển đầy đủ của chúng về mặt nhân bản. Chắc chắn việc làm như thế là điều vô luân nặng nề.  Hơn thế nữa, luật pháp dân sự kiến tạo những nguyên tắc cho đời sống con người trong xã hội. Vì thế nó đóng vai trò rất quan trọng trong và đôi khi mang tính quyết định trong việc ảnh hưởng đến cách nghĩ và phương thức cư xử. Bên ngoài nó định hình đời sống xã hội, và bên trong nó cải đổi sâu xa lối nghĩ và đánh giá của mọi người về các hành vi. Việc luật pháp công nhận ‘hôn nhân’ đồng tính rõ ràng đang làm mờ nhạt đi những giá trị luân lý căn bản, làm mất giá trị hôn nhân truyền thống, và đang làm cho nền luân lý công cộng yếu dần đi.

 Giáo huấn của Giáo Hội coi gia đình con người tự nhiên đặt nền tảng trên việc kết hiệp với nhau suốt đời giữa người nam và người nữ, sinh sản con cái, và tạo nên nền tảng cho toà nhà xã hội, cũng như cộng đồng đức tin. Đạo Công giáo tôn trọng và xem gia đình là ‘giáo hội tại gia’ nên chống lại bất cứ chính sách công cộng nào đang cố định nghĩa lại, hay sắp xếp để xem ‘hôn nhân’ đồng tính có giá trị tương đương. Trong văn kiện ngày 3-6-2003 về những dự luật nhìn nhận sự những cặp đồng phái về phương diện pháp luật, Bộ giáo lý đức tin nhấn mạnh rằng “Giáo Huấn của Hội Thánh dạy phải có lòng từ bi cảm thông với những người đồng tính luyến ái, nhưng việc nhìn nhận về pháp lý sự kết hợp của những người đồng phái tính là điều trái ngược với bản tính con người và xét cho cùng, có hại cho xã hội.”

Luân lý công giáo kết án hành vi tình dục đồng tính, nhưng không kết án con người đồng tính. Trong giáo hội vẫn thường trích dẫn nguyên tắc của thánh Augustino: “Ghét tội, nhưng yêu tội nhân”. Sách Giáo Lý Công Giáo hướng dẫn:  “Ðừng quên một số người đã có khuynh hướng đồng tính luyến ái thâm căn. Ðối với đa số những người này, khuynh hướng lệch lạc ấy là một thử thách. Chúng ta phải đón nhận họ với lòng tôn trọng, thông cảm và tế nhị, tránh đối xử bất công. Cả những người này cũng được mời gọi thực hiện ý Chúa trong cuộc sống và, nếu là Kitô hữu, họ được kêu gọi kết hợp các khó khăn họ có thể gặp phải do hoàn cảnh của mình,với hy lễ thập giá của Chúá” (Số 2358).

 Chúng ta cùng cầu xin Mẹ Maria cầu bàu cho cho những anh chị em đang có khuynh hướng tính dục khác biệt, cũng như mọi người, có được sức mạnh để sống đời sống khiết tịnh trong hôn nhân cũng như trong đời sống độc thân. Xin cho các nhà cầm quyền luôn đặt lợi ích cho đời sống công cộng dựa trên những nguyên tắc luân lý tự nhiên chứ không mưu tìm những lợi ích chóng qua, và cổ võ cho văn hoá sự chết.

Kính mến,

Lm.  Antôn Bùi Kim Phong

Comments

No comments yet.

Nickname:
E-mail:
Homepage:
Comment:
 Add your comment